Bí quyết chọn áo thun nam tôn dáng mà vẫn thoải mái

Written by Thanh Thúy on . Posted in Tin tức

Mùa hè với cái nóng oi bức và những cơn mưa chợt tới rồi cũng chọt đi vì vậy áo thun cho các bạn anm là một lựa chọn đúng đắn cho mùa này. Nhưng để chọn cho mình những chiếc áo thun đẹp, thoải mái lại tôn dáng người mặc không phải bạn nam nào cũng biết đâu nhé, Áo việt sẽ mách các bạn bí quyết chọn áo thun nam tôn dáng mà vẫn thoải mái nhất nhé!

1. Áo thun có kích cỡ vừa vặn:

Khi muốn mua một chiếc áo thu nào đó thì điều trước tiên cần phải lựa những chiếc có kích cỡ vừa vặn, phù hợp thay vì chỉ chọn kiểu áo hay màu sắc áo nhé. Áo thun đẹp là khi nó phải vừa vặn với cơ thể bạn vì chúng sinh ra là để tôn lên hình thể cơ bắp sự khỏe khoắn của nam giới vì thế hãy cố gắng chọn cho mình một cái áo hoàn hảo về kích thước.

bi quyet chon ao thun nam ton dang ma van thoai mai

2. Áo thun có độ dài tiêu chuẩn:

Áo thun có độ dài tiêu chuẩn là nên cách vòng eo khoảng 2,5cm hoặc theo tiêu chuẩn đo lường khác là 4 – 6 cm dưới phần rốn, điều này tùy thuộc vào tỷ lệ phần trên cơ thể của mỗi người. Độ dài của chiếc áo cũng rất quan trọng bạn sẽ trông thế nào nếu mặc một chiếc áo quá dài hoặc quá ngắn với cơ thể gầy gò. Với độ dài này, áo thun của bạn trông sẽ đẹp  và tôn dáng hơn.

3. Áo thun có phần ngực áo đúng kích cỡ:

Một chiếc áo thun đeph, tôn dáng và thoải mái cần có phần ngực áo vừa vặn, đúng với kích cỡ. Những chiếc áo thun có phần họa tiết phía trước ngực hay áo thun body cổ chữ V sẽ góp phần làm tôn phần cơ vai và ngực của bạn ngay cả khi bạn không có phần cơ thể phía trên nở nang như mong muốn.

4. Áo thun có tay áo vừa vặn với phần bắp tay:

Tay áo thun cũng nên được lựa chọn để vừa vặn với phần bắp tay, chiều dài nên rơi vào khoảng phía trên bắp tay của mỗi người. Khi được thực hiện đúng mẹo này, cánh tay của bạn sẽ được nhìn thấy rõ hơn cho dù bạn có thể hiện cơ bắp của mình hay không.

5.  Áo thun có phần viền cổ phù hợp:

Một chiếc áo thun có thể tôn dáng phải phù hợp với bản thân, như các bạn có phần cổ đầy đặn nên lựa chọn cổ áo rộng cho việc khoe phần cơ vai và ngực. Áo thun có đường viền cổ áo mỏng luôn luôn tạo cho anh chàng cổ gầy hoặc vai ít cơ bắp có được vẻ đẹp nam tính. Tuy nhiên, cơ thể săn chắc sẽ giúp bạn mặc đẹp hơn trong một chiếc áo thun. Nhưng trong thực tế, không phải tất cả đàn ông đều đến phòng tập Gym thường xuyên để sở hữu body tiêu chuẩn. Thay vì biến đổi cơ thể của bạn, những sử dụng các hướng dẫn giúp cải thiện đáng kể cách lựa chọn áo sao cho phù hợp và không làm mất quá nhiều thời gian hay tiền bạc cho công cuộc mua sắm đón mùa hè sắp tới.

Áo Việt chúc các bạn chọn được những chiếc áo thun nam đẹp với những bí quyết chọn áo thun nam tôn dáng mà vẫn thoải mái trên nhé!

Lời khuyên để mặc áo thun đồng phục đẹp và thời trang hơn

Written by Thanh Thúy on . Posted in Tin tức

Áo thun đồng phục hiện này không còn xa lạ gì với mỗi chúng ta nhưng để mặc áo thun đồng phục sao cho đẹp và thời trang hơn? Vì vậy Áo Việt sẽ mách bạn lời khuyên để mặc áo thun đồng phục đẹp và thời trang hơn hơn nhé!

Khi nghĩ đến áo thun đồng phục người ta nhớ ngay đến áo thun 100% cotton với nhiệm vụ thấm hút mồ hôi nhanh, giảm nhiệt và làm mát cơ thể tốt nhưng nó dễ xù lông, thô và rất dễ nhăn. Hiện nay thị trường áo thun đồng phuc ưa chuộng nhất là áo thun cotton pha thêm polyester nhằm tạo độ co giãn, các tính năng trên của áo thun sẽ giảm đi, song nó lại tạo ra những đường lượn gợi cảm cho người mặc. Vì điều trên người nam, người ưa hoạt động thể thao, hay hoạt động chân tay thích áo thun đồng phục của họ được làm từ vải 100% cotton trong khi người nữ lại thích áo thun pha từ cotton và polyester có chất co giãn để tăng thêm nét quyến rũ. Tuy nhiên áo thun đồng phục đẹp hay không ngoài hình in, màu áo, chất lượng vải, form áo,.. còn phải kể đến người mặc nó.

loi khuyen de mac ao thun dong phuc dep và thoi trang hon

Lời khuyên để mặc áo thun đồng phục đẹp và thời trang hơn:

Diện với quần tây: Hãy quên đi kiểu thời trang hài hước này. Mặc áo thun với quần tây ống đứng để đi làm chưa bao giờ là lựa chọn của những người có phong cách thời trang.

Đi với quần jeans và soóc: Bản thân áo thun đã nói lên phong cách khỏe khoắn và đơn giản, nên dù là áo rộng, áo ôm, có cổ hay không cổ thì cách mặc với quần jeans và quần soóc vẫn được chuộng qua mọi thời đại.

Cổ cao: Nên mặc áo thun có cổ, bẻ ra bên ngoài để rút bớt độ ngắn của cổ.

Vai to, cổ ngắn: Áo thun hình cổ tim duyên dáng là lựa chọn số một. Kiểu cổ này giúp tạo điểm nhấn nơi chiếc áo, khiến người đối diện “quên” mất những nhược điểm của người đang mặc.

Da trắng: Đây là nước da dễ ăn các màu của áo thun nhất. Các màu như đỏ tươi, đỏ tím và đen sẽ mang lại cho bạn một ấn tượng khó phai.

Da ngăm đen: Đừng đặt những chiếc áo thun có màu tối vào tủ áo quần của bạn nữa, nó sẽ làm cho khuôn mặt bạn không được sáng và già đi trông thấy. Nên chọn các màu nhạt, dễ chịu như hồng phớt, xanh lơ, trắng để tôn dáng vóc của bạn lên.

loi khuyen de mac ao thun dong phuc dep và thoi trang hon

Ngoài ra để mặc áo thun đồng phục đẹp và thời trang hơn bạn cần phải bảo quản áo thun đồng phục bền và đẹp nữa:

 

1. Với những áo thun có in hình khi mới mua về bạn nên lộn mặt trái áo lại và ủi lên khắp hình khoảng 3-5 phút để cho hình in dính chặt vào vải và không bị bong tróc khi giặt.

2. Không sử dụng các loại bột giặt có tính tẩy mạnh và không nên ngâm áo thun trong bột giặt quá lâu. Hãy tách riêng áo thun trắng và áo thun màu khi giặt vì áo thun có màu sẫm rất dễ ra màu và có thể bị loang màu sang các áo khác.

3. Sau khi giặt, bạn nên lộn trái áo và phơi ở nơi thoáng mát, tránh ánh nắng trực tiếp để giữ màu sắc của áo luôn tươi mới và không bị phai màu.

4. Khi phơi, bạn nên phơi ngang áo trên dây và tránh phơi bằng móc vì sớ vải áo thun thường có xu hướng chảy xệ theo chiều dọc sẽ làm biến dạng form áo ban đầu. Với áo có hình in bạn không nên phơi áo để mặt in dính vào nhau, tránh tình trạng sau khi áo khô hình in bị dính chặt vào nhau sẽ ảnh hưởng đến hình ảnh in ban đầu.

5. Áo thun có thể bị nhàu sau khi giặt, vì vậy khi ủi áo không nên ủi trực tiếp lên bề mặt in hình trên áo. Bạn nên lộn trái áo lại và ủi ở nhiệt độ không quá cao để tránh làm chết màu sắc của vải hay làm biến dạng những logo, hình ảnh trên áo.

6. Lần đâu tiên giặt, bạn nên ngâm áo thun trong nước có pha chút giấm, phèn chua hoặc muối khoảng 15-30 phút để giữ màu áo được bền lâu và không bị ra màu trong quá trình giặt, sau đó xả lại với nước và đem phơi.

7. Những lần sau bạn có thể giặt bình thường, tốt nhất bạn nên giặt bằng tay và tuyệt đối không đổ bột giặt hay thuốc tẩy trực tiếp lên áo (đặc biệt là áo màu).

8. Không được vò quá mạnh vì điều đó có thể làm hỏng hình in trên áo. Khi giặt chỉ sử dụng nước lạnh và nhiệt độ máy sấy vừa phải.

9. Nên giặt áo thun bằng tay vì sử dụng máy giặt nhiều sẽ làm hình in bị co giãn, hư và áo thun không bền.

10. Bạn nên lưu ý các quy định trên nhãn áo về cách bảo quản vì mỗi chất liệu v ải khác nhau sẽ có lưu ý khác nhau.

Áo Việt chúc các bạn diện áo thun đồng phục đẹp và thời trang với những lời khuyên hữu ích trên.

Thanh Thúy

Những lời chúc mừng năm mới hay nhất cho người thân và bạn bè 2014

Written by Thanh Thúy on . Posted in Tin tức

Tết nguyên đán _ Tết đoàn viên của mọi gia đình, có ý nghĩa nhân văn vô cùng sâu sắc, thể hiện sự trường tồn cuộc sống, khao khát của con người về sự hài hòa Thiên – Địa – Nhân. Cứ đến ngày này mọi người trong gia đình đều xum họp và dành những lời chúc tết tốt đẹp nhất cho người thân và bạn bè.

Áo Việt sẽ mách bạn những lời chúc mừng năm mới hay nhất cho người thân và bạn bè 2014 _ Giáp Ngọ này nhé!

nhung loi chuc mung nam moi hay nhat cho nguoi than va bạn be 2014

1. Năm con Ngựa, chúc mọi người vui vẻ như Chim Sẻ, khỏe mạnh như Đại Bàng, giàu sang như chim Phụng, làm lụng như chim Sâu, sống lâu như Đà Điểu nhé!

2. Tết tới tấn tài. Xuân sang đắc lộc. Gia đình hạnh phúc. Vạn sự cát tường! Năm Ngọ sắp đến. Chúc bạn đáng mến. Sự nghiệp tiến lên. Gặp nhiều điều hên!

3. Cùng chúc nhau Như ý. Hứng cho tròn An Khang. Chúc năm mới Bình An. Cả nhà đều Sung túc.

4. Chúc mọi người năm mới, tiền vào bạc tỉ, tiền ra rỉ rỉ, miệng cười hi hi, vạn sự như ý, cung hỉ, cung hỉ!

5. Chiềng làng chiềng xã, thượng hạ đông tây, xa gần đó đây, vểnh tai nghe chúc:Tân niên sung túc, lắm phúc nhiều duyên, trong túi nhiều tiền, tâm hồn vui sướng.

6. Chúc bạn: 12 tháng phú quý, 365 ngày phát tài, 8760 giờ sung túc, 525600 phút thành công 31536000 giây vạn sự như ý.

7. Hoa đào nở, chim én về, mùa xuân lại đến. Chúc một năm mới: nghìn sự như ý, vạn sự như mơ, triệu sự bất ngờ, tỷ lần hạnh phúc.

8. Chúc mừng năm mới, phất phới niềm vui, tràn đầy hạnh phúc, tiền tài phúc lộc. Chào đón xuân về.

9. Chúc mừng năm mới 2014. Chúc năm mới sức khỏe dẻo dai, công việc thuận lợi thăng tiến dài dài, phi những nước đại tiến tới thành công.

10. Năm hết Tết đến, Đón Ngựa tiễn Rắn, Chúc cho mọi người, Dồi dào sức khoẻ, Tiền vô như nước, Tình vào đầy tim, Chăn ấm nệm êm– Luôn luôn gặp may, Suốt năm con Ngựa.

11. Chúc mọi người hay ăn chóng béo, tiền nhiều như kẹo, tình chặt như keo, dẻo dai như mèo, mịn màng trắng trẻo, sức khỏe như voi.

12. Năm mới chúc nhau sức khỏe nhiều. Bạc tiền rủng rỉnh thoải mái tiêu. Gia đình hạnh phúc bè bạn quý. Thanh thản vui chơi mọi buổi chiều.

13. Năm mới chúc anh em: Sức khỏe vô biên, kiếm được nhiều tiền, đời sướng như tiên, chẳng ai làm phiền!.

14. CUNG kính mời nhau chén rượu nồng CHÚC mừng năm đến, tiễn năm xong TÂN niên phúc lộc khơi vừa dạ XUÂN mới tài danh khởi thỏa lòng.

15. VẠN chuyện lo toan thay đổi hết SỰ gì bế tắc thảy hanh thông NHƯ anh, như chị, bằng bè bạn Ý nguyện trọn đời đẹp ước mong CHÚC MỪNG NĂM MỚI – XUÂN Giáp Ngọ 2014.

16. Năm mới 2014 : Chúc luôn hoan hỉ, sức khỏe bền bỉ, công danh hết ý, tiền vào bạc tỉ, tiền ra ri rỉ, tình yêu thỏa chí, vạn sự như ý, luôn cười hi hi, cung hỷ cung hỷ.

17. 1 năm mới, 1 tuổi mới,nhiều bạn mới, nhiều hiểu biết mới và 1 lời chúc Mãi mãi hạnh phúc bên gia đình và những người thân yêu nhất.

18. Mùa xuân xin chúc – Khúc ca an bình – Năm mới phát tài – Vạn sự như ý – Già trẻ lớn bé – Đầy ắp tiếng cười – Trên mặt ngời ngời – Tràn đầy hạnh phúc – Xuân đến hy vọng – Ấm no mọi nhà – Kính chúc ông bà – Sống lâu trăm tuổi – Kính chúc ba mẹ – Sức khoẻ dồi dào – Đôi lứa yêu nhau – Càng thêm nồng ấm – Các em bé nhỏ – Học giỏi chăm ngoan – Chúc Tết mọi người – Năm mới hoan hỉ – Gặp nhiều niềm vui.

19. Chúc mọi người năm mới, tiền vào bạc tỉ, tiền ra rỉ rỉ, miệng cười hi hi, vạn sự như ý, cung hỉ, cung hỉ.

20. Mỗi năm là một mùa hoa nở, mỗi năm là một mùa bội thu. Cuộc sống như cái cây đang lớn. Đó là lời chúc bạn trong năm mới.

21.  Cung chúc tân niên,Sức khỏe vô biên, thành công liên miên, hạnh phúc triền miên, túi luôn đầy tiền, sung sướng như tiên.Chúc mừng năm mới 2014.

22. Đong cho đầy hạnh phúc. Gói cho chọn lộc tài. Giữ cho mãi an khang. Thắt cho chặt phú quý. Cùng chúc nhau như ý. Hứng cho chọn an khang. Chúc năm mới bình an.

23. Năm mới chúc nhau sức khỏe nhiều. Bạc tiền rủng rỉnh thoải mái tiêu. Gia đình hạnh phúc bè bạn quý. Thanh thản vui chơi mọi buổi chiều.

24. Năm hết Tết đến – Đón Ngựa tiễn Rắn – Chúc ông chúc bà – Chúc cha chúc mẹ – Chúc cô chúc cậu – Chúc chú chúc dì – Chúc anh chúc chị – Chúc luôn các em – Chúc cả các cháu – Dồi dào sức khoẻ – Có nhiều niềm vui – Tiền xu nặng túi – Tiền giấy đầy bao – Đi ăn được khao – Về nhà người rước – Tiền vô như nước – Tình vào đầy tim – Chăn ấm nệm êm – Sung sướng ban đêm – Hạnh phúc ban ngày – Luôn luôn gặp may – Suốt năm con Ngựa.

25. Ra đi gặp được bạn hiền. Quay về gặp được người thương yêu mình. Sang xuân sự nghiệp hanh thông. Tài cao, chí lớn vẫy vùng đó đây.

26. Mùa xuân xin chúc – Khúc ca an bình – Năm mới phát tài – Vạn sự như ý – Già trẻ lớn bé – Đầy ắp tiếng cười – Trên mặt ngời ngời – Tràn đầy hạnh phúc.

27. Thay mặt Đảng, Quốc hội, Chính phủ, Mặt trận Tổ quốc kính chúc đồng chí và gia đình một năm mới hạnh phúc, an khang, thịnh vượng!

28. Chúc mừng năm mới 2014- Chúc bạn luôn: Đong cho đầy hạnh phúc – Gói cho trọn lộc tài – Giữ cho mãi an khang – Thắt cho chặt phú quý.

29. Năm mới thái độ yêu đời mới!- Chúc các bạn nhiều lý do để vui vẻ năm tới!- Chúc bạn luôn vui vẻ, bình an và hạnh phúc trong năm mới!

30. Mừng 2014 phát tài phát lộc Tiền vô xồng xộc, tiền ra từ từ/ Sức khoẻ có dư, công danh tấn tới/ Tình duyên phơi phới, hạnh phúc thăng hoa/ Xin chúc mọi nhà một năm ĐẠI THẮNG.

31. Kính chúc mọi người một năm mới tràn đầy niềm vui và hạnh phúc. Vui trong sức khoẻ, trẻ trong tâm hồn, khôn trong lý tưởng, trưởng thành trong tất cả mọi lĩnh vực.

32. Năm hết tết đến kính chúc mọi người thật nhiều sức khoẻ, miệng cười vui vẻ, tiền vào mạnh mẽ, cái gì cũng được suôn sẻ, để sống tiếp một cuộc đời thật là đẹp đẽ.

33. Mùa xuân xin chúc – Khúc ca an bình – Năm mới phát tài – Vạn sự như ý – Già trẻ lớn bé – Đầy ắp tiếng cười – Trên mặt ngời ngời – Tràn đầy hạnh phúc – Xuân đến hy vọng – Ấm no mọi nhà – Kính chúc ông bà – Sống lâu trăm tuổi – Kính chúc ba mẹ – Sức khoẻ dồi dào – Đôi lứa yêu nhau – Càng thêm nồng ấm – Các em bé nhỏ – Học giỏi chăm ngoan – Chúc Tết mọi người – Năm mới hoan hỉ – Gặp nhiều niềm vui…

 34.

Chúc cô, chú, bác làm ăn phát tài vạn sự như ý

Chúc ông bà sống lâu trăm tuổi, con cháu đầy đàn và vui vẻ hạnh phúc với bên gia đình

Chúc cô, chú, dì bác tiền vô như nước tiền ra như giọt cà phê

Chú dì, cô sang năm có niềm vui mới, mọi việc thuận lợi và gặp nhiều may mắn

Chúc chú, cậu gặp người ưng ý và gặp nhiều may mắn

Chúc bạn mọi ngày trong năm đều đầy ắp tiếng cười, ngập tràn niềm vui và hạnh phúc. Happy New Year!

35.

Cung chúc tân niên

Sức khỏe vô biên

Thành công liên miên

Hạnh phúc triền miên

Túi luôn đầy tiền

Sung sướng như tiên

Chúc mừng năm mới!!!

36.Năm mới Tết đến. Rước hên vào nhà. Quà cáp bao la. Mọi nhà no đủ. Vàng bạc đầy hũ. Gia chủ phát tài. Già trẻ gái trai. Sum vầy hạnh phúc. Cầu tài chúc phúc. Lộc đến quanh năm. An khang thịnh vượng.

37.

CUNG kính mời nhau chén rượu nồng

CHÚC mừng năm đến, tiễn năm xong

TÂN niên phúc lộc khơi vừa dạ

XUÂN mới tài danh khởi thỏa lòng.

38. Năm hết tết đến. Rước hên vào nhà. Quà cáp bao la, một nhà không đủ. Vàng bạc đầy tủ. Gia chủ phát tài. Già trẻ gái trai, sum vầy hạnh phúc. Cầu tài chúc phúc. An lành thịnh vượng.

39. Chúc các bà, các ông, các cô, các chú, các chị, các anh sang năm mới vạn sự như ý, tỷ sự như mơ, làm chuyện như thơ, đời vui như nhạc, coi tiền như rác, coi bạc như rơm, chung thủy với cơm và sắc son với phở.

40. Năm hết tết đến kính chúc mọi người: người già, người trẻ nhiều sức khoẻ, miệng cười vui vẻ, mua xe rẻ rẻ, tiền vào mạnh mẽ, tóm lại cái gì cũng được suôn sẻ, để sống tiếp một cuộc đời thật là đẹp đẽ.

nhung loi chuc mung nam moi hay nhat cho nguoi than và ban be 2014

Những tin nhắn điện thoại siêu dễ thương

1.

ღ.ღ.ღ.ღ ♫♫ . . • . .
. . • . . . Best . . . • . .
. . • . . Wishes ღ.ღ
*♥♫♫ . • . For . • ..
. ☆ . ღ.ღ . • . You.
*♥♫♫♥*. • . ☆ ..
(¯`v´¯) Happy .. ..
.`·.¸.·´ New Year ..
¸.·… ´¸.·´¨) ¸.·*¨) .. ..
(¸.·´ (¸..:2014:..¸¨¯`·

2.

。☆ ° ☆. 。

。☆。★。☆。

★。\|/。★

° ☆—☉—☆ °

★°/ ↑ \°★

. . . . . . .↑ . . . . . .

.Chúc.↑..___

(¯`v´¯)_Mừng ___

.`·.¸.·´______Năm

¸.·… ´¸.·´¨) ¸·¨)_Mới____

. . .(´¯.:2014:.¯`). . ______

3.

♡━┓┏━┓
┃C┃┃M┃
┃H┃┃Ừ┃
┃Ú┃┃N┃
┃C┃┃G┃
┗━┛┗━♡
^o^
☆★+○─○+☆★
NĂM MỚI!!
☆★+───+☆★
※Cung Chúc Tân Xuân Phước Vĩnh Cửu
※Chúc Trong Gia Quyến Được An Khương
※Tân Niên Lai Đáo Đa Phú Quí
※Xuân Đến An Khương Vạn Thọ Tường

4.

|”"|__|”"| :”* . *”:
|            | _.-”☆

|__|”"|_.|appy

|”"\|”"‘| :”* . *”:

|          |ew_.-”☆

|__|\__|

\”"”\/”"/ :”* . *”:

 \      / _.-”

/__/ ëar!☆

★☆★☆★☆★

。☆ 2014 ☆

5.

(¯`v´¯)….l.o.v.e…..

.`•.¸. • ´………y.o.u…

¸.•… ´¸.•´¨) ¸.•”¨……

(¸.•´ (¸.•´ .•´ ¸¸.•¨¯`•

-:¦:-•:*’.☆.’*:•-:¦:-

-:¦:-•:.,’*:••:*’,.:•-:¦:-

:_happy new year_:

-:¦:**.’*:•:*’**:¦:-

ñam ※。★ Moi*ấm áp

-:¦:-•:*’*:•:*’*:•-:¦:-

6.

¤*•,Tiền đầy túi,•*¤*

•,¤*•,Tim đầy tình,•*¤*•

,¤*•,Xăng đầy bình,•*¤*•

,¤*•,Gạo đầy lu,•*¤*,

¤*•,Muối đầy hủ,•*¤*•

,¤*•,Vàng đầy tủ,•*¤*

,¤*•Sức khỏe đầy đủ,•*¤*

,¤*•,HAPPY NEW YEAR,•*¤*

7.

↖(^^)↗↖(^^)↗

↖(^^)↗↖(^^)↗

↖(^^)↗↖(^^)↗

Happy new yeaaaaaaaaaarrrr!!!!

((-(-(-_-)-)-)-)

(-(-(-_-)-)-)

┏☆★━━━━┓

┃Nămmới2014┃

┗━━━━☆★┛

Thay mặt Đảng, Quốc hội, Chính phủ, Mặt trận Tổ quốc

Kính chúc đồng chí và gia đình một năm mới hạnh phúc, an khang, thịnh vượng!

8.

.:!|!:._.:!|!:.
“:::chüc:::’”

“-!|!-”

.:!|!:._.:!|!:.

“:::mung:::”

“-!|!-”

.:!|!:._.:!|!:.

“:::nam ::”

“-!|!-”

.:!|!:._.:!|!:.

“:: moi .::”

“-!|!-”

.:!|!:._.:!|!:._.:!|!:.

“::.HAPPY2014.::”

‘-!|!-”"-!|!-’”

9.

____♥♥♥_____♥♥♥_An_____

__♥_____♥_♥_____♥_Khang

__♥______♥______♥_Thinh

___♥___Happy___♥Vuong__

_____♥_2014__♥Tan______

_______♥___♥_Tai_______

_________♥_Tan_________

Loc

10.

¸,•*¤*•,¤*•,Tiền đầy túi,•*¤*•,¸.,•*¤*•,

*•,¸.¸,•*¤*•,¤*•,Tim đầy tình,•*¤*•,¸.,•*¤*•,

*•,¸.¸,•*¤*•,¤*•,Xăng đầy bình,•*¤*•,¸.,•*¤*•,

*•,¸.¸,•*¤*•,¤*•,Gạo đầy lu,•*¤*•,¸.,•*¤*•, *•,¸.

¸,•*¤*•,¤*•,Muối đầy hủ,•*¤*•,¸.,•*¤*•,

*•,¸.¸,•*¤*•,¤*•,Vàng đầy tủ,•*¤*•,¸.,•*¤*•,

*•,¸.¸,•*¤*•,¤*•Sức khỏe đầy đủ,•*¤*•,¸

.,•*¤* *¤*•,¤*•,HAPPY NEW YEAR ,•*¤*•

Tết Nguyên Đán mãi là tết đoàn viên, là sinh hoạt văn hoá vừa lưu giữ những giá trị truyền thống vừa thích nghi với nhịp sống hiện đại. Trong ngày Tết vẫn còn nhiều phong tục tốt đẹp và đậm tính nhân văn mà chúng ta cần giữ gìn và phát huy để Tết Nguyên Đán mãi là nét văn hoá đặc sắc của dân tộc Việt Nam.

Thanh Thúy

Một thời _ Tuổi thơ dữ dội

Written by Thanh Thúy on . Posted in Tin tức

Tuổi thơ dữ dội, ai đã từng như thế này chưa? Bạn đã từng … Nếu đã chơi qua những trò thế này hẳn bạn đã có  một tuổi thơ rất đáng nhớ.

Những trò chơi mà những cô bé, cậu bé không thể quên được như ô ăn quan, bắn bi, nhảy dây, khấc đá, tạt lon, thả diều, … khi mà công nghệ còn là một thứ xa xỉ với các cô bé, cậu bé 8X, 9X ở nông thôn.

Tuổi thơ giản dị và bình yên như thế với những buổi chiều đi học về chăn trâu hả diều, nhảy dây, chơi quay, tặt lon, … chỉ cần thế thôi là đủ với trẻ em nông thôn tuy thiếu thốn nhưng đáng nhớ biết bao, để đến khi nhớ lại cảm thấy ấm áp đến lạ, bỏ qua bao lo toan, nhọc nhằnn trong cuộc sống.

Hãy cùng điểm lại một vài trò chơi mà có lẽ với trẻ em hiện đại ngày nay với cuộc sống đủ đầy khó cơ hội trải qua.

mot thoi tuoi tho du doi

 Tuổi thơ chăn trâu trên đồng. Đây là hình ảnh khá quen thuộc với các bạn 8X, 9X ngoài giờ học có thể tranh thủ phụ giúp gia đình, không chỉ là công việc nó còn mang đến cho các bạn nhỏ những kỉ niệm khó quên.

moy thoi tuoi tho du doi

Bịt mắt bắt dê một trò chơi với 1 miếng vải nhỏ bịt mắt một người lại và bắt một người khác cùng đoán trúng tên kẻ bị tóm kia. Đây là một trò chơi khá phổ biến và quen thuộc đến nổi hầu như ai cũng đã từng chơi qua, trò chơi đè cao sự nhanh nhạy của mỗi bạn.

mot thoi tuoi tho du doi

Trốn tìm hay một số nơi tên là ”Năm mười”, sở dĩ có tên như vậy là khi một người phải nhắm mắt và đếm: năm – mười – mười lăm -…. để những người kia trốn thật kĩ rồi bắt đều đi tìm. Trò chơi này khá thú vị đối với cả hai khi người trốn tìm thật nhiều cách để trốn như thật kĩ như chui zô tủ, trèo lên cây hay chui tọt vô đống rơm vàng,… Rất thú đúng không mọi người.

 mot thoi tuoi tho du doi

Chọi cỏ gà nơi triền đê hay bãi bồi ben sông.

mot thoi tuoi tho du doi

Tạt lon cũng là một trò chơi rất được yêu thích. Những nụ cười giòn tan khi có một cú ném lon chuẩn xác

mot thoi tuoi tho du doi

Đánh chắt hay khấc đá – một trò chơi được nhiều ban nữ yêu thích không kém trò chơi chuyền

Mot thoi Tuoi tho du doi

Tuổi thơ ai cũng từng dầm mình trong mưa mà chẳng hề lo lắng sẽ bị ốm hay ướt quần, ướt áo.

mot thoi tuoi tho du doi

Bắn bi là một trò chơi ưa thích của các cậu bé đòi hỏi sự khéo léo và chính xác trong từng cú bắn, bắn bị hiện giờ vẫn được các bé ở nông thôn yêu thích.

mot thoi tuoi tho du doi

Rồng rắn lên mây là trò mà khá nhiều các bạn nhỏ tham gia, còn nhớ khi còn nhỏ vào các buổi chiều thường cùng những bạn hàng xóm cùng chơi, hò hét, chạy nhảy thật thoải mái.

mot thoi tuoi tho du doi

Bắn súng bằng tùa lá chuối là trò chơi rất đơn giản chỉ cần tìm những tàu lá chuối to, vạt hết lá chỉ lấy phần sống lá sau đó dùng dao để cắt những vết theo chiều ngược lại rồi dùng tay để súng nỏ độp độp thật vui tai.

mot thoi tuoi tho du doi

Trò chơi cò chẹp. Trò chơi này được cả các bạn trai và gái vô cùng yêu thích, thường được chơi ở sân đình hoặc trường học.

 

mot thoi tuoi tho du doi

Chơi chuyền một trò thường chỉ nghĩ những cô bé chơi nhưng các bạn nam cũng rất hứng thú đấy nhé, dùng một trái banh hay cam, chanh thảy lên trên rồi chụp đũa, chuyền từ 1 đến 10,… rất hấp dẫn đấy nhé, nhất là lúc bị phạt thì khỏi bàn (đau đấy).

mot thoi tuoi tho du doi

Tuổi thơ ai không từng thả diều nơi cánh đồng no gió?

 

mot thoi tuoi tho du doi

Bì bõm nơi bến quê, tắm sông là những kỉ niệm chắc chắn không thể nào quên của nhiều bạn nam

mot thoi tuoi tho du doi

Đánh bài quẹt nhọ nồi là trò rất vui với bộ bài cùng cái nồi đầy nhọ, ai về ba bị quẹt một gạch, về chót quẹt 2 vạch, chỉ cần một lúc thì mặt ai nhìn vô cũng phải cười ngoặt nghẻo. Bạn đã từng….

 

mot thoi tuoi tho du doi

Trò nhảy dây thường gắn mác con gái với sự uyển chuyển, khéo léo cùng với sức khỏe dẻo dai thường được các nàng tranh thủ giờ ra chơi khi đến trường, nhưng ai nói con trai thì không chời trò này nhỉ, bằng chứng là tui đã thấy rất nhiều bạn nam chơi trò này rồi đấy, nhìn các bạn nhảy dây bùn cười không thể ta (không tin cứ nói bạn nam nào nhảy cho coi).

mot thoi tuoi tho du doi

Trò “đua xe” bằng mo cau cũng từng rất phổ biến ở nhiều miền quê. Chỉ với những chiếc mo từ lá cau rụng, nhiều thế hệ đi trước đã có những giây phút cười thả ga với những chiếc xe tự chế này. Trò chơi này bây giờ đã biến mất ở nhiều nơi.

mot thoi tuoi tho du doi

Ai đã từng cắn răng chịu đau để cho chuồn chuồn cắn rốn với ý nghĩ chắc chắn sẽ biết bơi. Những ý nghĩ ngô nghê ấy có lẽ sẽ khiến nhiều người bật cười khi nghĩ lại về một thời “tuổi thơ dữ dội”.

mot thoi tuoi tho du doi

Làm đồng hồ, vòng tay bằng lá chuối. Món trang sức gắn liền với tuổi thơ của nhiều thế hệ Việt.

mot thoi tuoi tho du doi

Làm diều từ những tờ giấy lộn. Môn học kỹ thuật đã chắp cánh ước mơ được bay cho nhiều người từ khi còn tấm bé.

Bạn đã từng…..

Thanh Thúy

 

Tôi vẫn nợ các bạn một lời xin lỗi

Written by Thanh Thúy on . Posted in Tin tức

Nếu được quay về tuổi học trò, tôi muốn được trở lại những ngày tháng ở ngôi trường làng cấp 2, trở lại lớp 9A1 để nói với các bạn trong lớp rằng: “Các bạn ơi! Cho tôi xin lỗi…”

15 năm trôi qua, một trưởng lớp như tôi chẳng làm được gì, chẳng họp lớp được một lần để bạn xưa, thầy cũ có cơ hội gặp nhau. Ngôi trường xưa vẫn còn tên cũ nhưng đã chuyển thành một trường tiểu học khang trang.

Các bạn cũ giờ đây mỗi đứa một nơi, mỗi người một hoàn cảnh, có đứa thành công, có đứa vẫn còn bươn chải, thi thoảng có gặp mặt nhau trên đường nhưng cũng chỉ kịp cười rồi vội lướt qua vì cũng chẳng biết phải nói gì.

Dường như thời gian và cuộc sống đã khiến giữa chúng tôi có một khoảng cách vô hình. Riêng tôi vẫn cảm thấy mình có lỗi trong việc tạo ra cái khoảng cách ấy, vì tôi đã không là một lớp trưởng tốt hơn.

Suốt thời cấp 2 ấy, người lớp trưởng như tôi dường như quá vô tâm và ích kỷ. Cái hình tượng con ngoan trò giỏi của trường khiến tôi luôn chạy theo những thành tích cá nhân mà chưa làm tròn vai trò của một trưởng lớp. Các bạn lớp tôi đa số đều nghèo, sáng phụ gia đình làm nông, chiều tất tả vào lớp, không có nhiều thời gian để vui chơi và thấu hiểu lẫn nhau.

toi van no cac ban mot loi xin loi

Tôi biết rõ điều đó, tôi cũng biết mình may mắn hơn các bạn nhưng lại chẳng thể làm được gì. Có chăng là tôi làm thay những việc đã giao các bạn như giữ đồ lau bảng, giữ khăn trải bàn, sổ đầu bài, trực nhật…

Tôi tự cho đó là những việc làm gương mẫu và giúp ích cho các bạn. Nói là giúp đấy nhưng suy cho cùng cũng vì thành tích, nếu để mắc những lỗi này thì lớp khó mà lấy được cờ luân lưu, lớp trưởng cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Giờ nghĩ lại mới thấy mình trẻ con, giá như ngày ấy tôi quan tâm nhiều hơn, kết nối tinh thần và đoàn kết hoạt động cho lớp nhiều hơn thì chắc không phải tiếc nuối nhiều như bây giờ.

Tôi còn nhớ những lần các bạn hứng chí rủ đi coi nghệ sỹ nổi tiếng quay cải lương ở chùa Hội Sơn, hay những lần rủ ra miền quê Long Thành ăn trái cây. Đó là những hoạt động vô tư hiếm hoi của lớp mà tôi đã không biết tận dụng, tôi đã phớt lờ chỉ vì lo cho thành tích học tập của mình.

Khi quyến luyến chia tay những ngày cuối cấp 2 cũng là lúc tôi biết mình không còn cơ hội nào với lớp nữa. Đa số bạn tiếp tục vào học ở trường cấp 3, tôi thì trúng tuyển vào một trường chuyên của huyện, một số bạn chỉ dừng lại ở tấm bằng tốt nghiệp cấp 2 và chuyển sang học nghề.

Lớp tôi coi như tan rã, tôi bắt đầu cho một hành trình và không khí học tập mới nhưng tôi biết mình cũng vừa mất đi một một điều gí đó rất đỗi thiêng liêng.

15 năm trôi qua, không có lấy một tấm hình kỷ niệm với lớp, không có lấy một ngày kỷ niệm để nhớ và quay về. Tài sản còn lại với tôi bây giờ là những tờ giấy danh sách thu tiền quỹ lớp với những dòng tên ghi chú rằng còn nợ quỹ 200 đồng.

Những quyển giấy nháp để chơi cờ carô khi luyện thi cuối cấp giờ lại trở nên thân thương . Những cuốn sổ liên lạc bạc màu thời gian với bút tích của những thầy cô khiến tôi càng nhớ trường, nhớ lớp hơn bao giờ.

Tôi mong có một ngày được quay về, được hội ngộ các bạn, được làm lại những điều tôi đã vô tình bỏ lỡ và ít ra là để nói: “Các bạn ơi! Cho tôi xin lỗi…”

Con đường phía trước

Written by Thanh Thúy on . Posted in Tin tức

Trong sâu thẳm tâm hồn, tôi vẫn mang bóng hình quê nội, vị đất, hương lúa và nghĩa tình của bao con người nơi đó. Dù có là ai, dấu chân có ở nơi đâu thì tôi vẫn là đứa con của vùng quê ấy…

Quê nội tôi, một vùng quê sông nước miền tây, một vùng quê rất nghèo. Tám năm nắng gió quê nội đã rót vào tâm hồn trẻ thơ của tôi là dòng nước ngọt, dòng nước của tình người, của những con sông chi chít nhánh ôm lấy vùng đất nghèo hai mùa mưa và nắng.

Những gì tinh túy nhất nơi đó đã thấm sâu vào máu của tôi. Từng gương mặt hiền lành, chất phác, từng câu nói đậm chất sông nước đã in sâu vào trong ký ức.

Ngày tôi chào đời có lẽ trên vai đã mang nặng một lời hứa, lời hứa với đấng sinh thành. Đó là ngày mẹ tôi gửi bao ước mơ vào tương lai của tôi. Ngày mà con thuyền chở nặng tình thương rời xa bến đỗ, rời xa mảnh đất mà chất chứa trên đó là ký ức về phần đời đã qua của mẹ tôi, bởi đường đời phía trước mẹ đi đâu phải vì mình.

Con thuyền lặng lẽ, lặng lẽ đi đến bến đỗ của đời tôi. Mẹ muốn tôi sống một cuộc đời khác, một cuộc đời không lầy lội, không lấm lem bùn đất như ông bà, như ba và mẹ.

Ngày tôi khóc là ngày bao người cười, ngày tôi biết cười là ngày lòng mẹ trĩu nặng, mẹ gói gém tất cả để tôi có một hành trang ở tương lai. Một tương lai tươi sáng của một con người khác, một con người sẽ khác nhiều những con người nơi đây.

Nhưng điều đó không hẳn là mẹ muốn tôi quên đi bầu trời, vị đất và hương lúa nơi đây. Vì đó là bầu sữa đã cho hình hài, khối óc để tôi có thể nhận ra mình, để tôi là một phần của tạo hóa, để từng nhịp đập nóng hổi trong tôi hòa vào lời thì thầm của trời và đất.

Mảnh đất nghèo vẫn lặng lẽ nuôi lớn bao thế hệ, nó mang đến cho ông cha chúng tôi hơi thở đầu tiên và sẽ nhận lại họ hơi thở cuối cùng.

Những mái nhà lá, những đôi chân trần vẫn ngày ngày đón bình minh và tiễn chiều tà trên mảnh đất quê hương nghi ngút nhang khói ông bà. Tôi sẽ chẳng là ai nếu tôi quên đi nguồn cội.

Mảnh đất nơi đây, dòng sông nơi đây, con người nơi đây đã cho tôi dáng đứng, đã nâng bước chân tôi dài theo từng nhịp của thời gian.

Tôi lớn lên rồi đi học, con đường xa nhất đầu tiên là con đường đến trường. Đó là con đường gieo vào trong tôi những hình ảnh đầu tiên về mơ ước, một ý thức là phải học cho thật giỏi, dẫu những điều đó là mơ hồ nhất, bởi tôi còn quá nhỏ.

Để được đến lớp, tôi phải băng qua cánh đồng, đó là con đường tắt, hay là tôi phải đi đường vòng. Vào mùa mưa, trẻ con trong xóm phải đi đường vòng, con đường tắt chỉ dành cho mùa nắng. Con đường vào mùa mưa thật lầy lội, trơn trợt, biết bao nhiêu đứa trẻ “chụp ếch” (ngã) trên đường.

Ai là người xui xẻo nhất thì thật dễ nhận ra với bộ đồ lấm lem. Trẻ con chúng tôi chẳng ai cười nhau cả, bởi lẽ có mấy đứa còn sạch sẽ mà vào lớp đâu. Cũng có thể những hình ảnh đó đã quá quen thuộc trong suốt mùa mưa.

Thuở ấy, qua cầu khỉ là nỗi ám ảnh, nhưng để có thể ngồi vào lớp chúng tôi phải qua bên kia sông. Con sông không rộng nhưng vào mùa mưa lại rất “lạnh lùng”. Mưa xuống, cây cầu bám đầy đất trở nên bóng loáng và rất trơn.

Từng đôi tay bé nhỏ cố bám chặt vào tay vịn, run rẩy, kéo chân từng bước một. Bất chợt cây cầu rung lên, đứa trước vội quay sang nhìn đứa sau, một nỗi sợ tràn trong ánh mắt. Đó thực sự là nỗi kinh hoàng. Nhưng đối với một vùng quê sông nước, việc một đứa trẻ qua cầu khỉ là điều bắt buộc giống như tập đi, tập nói. Tôi tự hỏi thời đó sao tôi “liều mạng” như vậy?

Thời đó, người lớn nơi đây chất phác đến mức vô tâm chăng hay là do quê quá nghèo? Dù thế nào thì chúng tôi vẫn phải qua phía bên kia và vẫn cười đấy thôi. Đơn giản là vì hai từ đó xa lạ với trẻ nhỏ chúng tôi.

con duong phia truoc

Tôi sống trong căn nhà lá nằm sau nhà nội, hướng ra cánh đồng và rất hiu quạnh. Cánh đồng mênh mông, phía bên kia là một xóm khác. Lâu lâu lại nghe tiếng trống: “Tùng! Tùng!..” vang lên trong đêm tối. Mẹ tôi nói bên đó có đám ma, nhìn xa chỉ thấy vài đóm sáng nhỏ, người ta đang đến để đưa tiễn một người.

Một con người nữa ra đi, nhẹ nhàng trong đêm tối. Cả một đời “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” và giờ đây lặng lẽ về với đất mẹ.

Tuổi thơ tôi là những tháng năm nghèo khó, cả vùng quê không có điện, chỉ có ánh đèn dầu vàng vọt trong đêm. Tôi nhớ hình ảnh ba tôi đang nằm trên võng, kẽo kẹt, kẽo kẹt. Tôi và anh trai ngồi trên giường. Mẹ ngồi bên cạnh, bóng mẹ trên vách lá cứ lay lắt theo từng cơn gió lay ngọn đèn dầu, mẹ đang dạy cho hai anh em bài tập đọc.

Ngoài kia, bầu trời bao la, ở những vùng đất sáng ánh đèn điện, trẻ con có giống chúng tôi không?

Để chạm tới một bến bờ nào đó ở cái tương lai mơ hồ phía trước, tiếng i a vẫn đều đều vang lên rồi tắt lịm, chỉ còn bóng đêm và ánh đèn le lói. Nhưng rồi sẽ lại vang lên!

Ngày đó, mẹ có lẽ là “người lái đò” đầu tiên. Mẹ cầm tay nắn nót cho tôi từng nét chữ với cây bút chì mới tinh, nét tròn trĩnh đầu tiên mang dáng hình của tình thương, là giọt mồ hôi của bao con người chân chất khom lưng ngoài đồng chỉ mong bát cơm đầy cho con cháu, là dáng bà nội lưng còng ẵm cháu cố đi nhanh vào nhà kẻo trời mưa và là nỗi lo của mẹ chưa bao giờ vơi.

Hè về, nắng như đổ lửa, những gốc rạ ngoài đồng dựng đứng cái thân chết khô xơ xác lên trời hay nằm gục xuống và mục ra dưới cái nắng chói chang. Mặt đất nứt nẻ và trẻ con vẫn cười.

Khi nắng chiều dịu xuống, tôi cùng bọn trẻ trong xóm ra cánh đồng để thả diều. Bọn trẻ nhốn nháo cả một khu đất, đứa chạy kéo dây, đứa thả dây, đứa giật dây, đứa chưa có diều nhìn “thèm thuồng” ngơ ngác. Cánh diều mang đến cho chúng tôi những cảm giác mới lạ.

Sức nặng của chiếc diều no gió khiến chúng tôi lo sợ, sợ diều đứt dây và bay mất. Cảm giác làm chủ con diều và ý thức sơ khai về trách nhiệm giữ cho con diều luôn bay cao. Và khi con diều xa nhất là của mình thì đó là phút giây của cảm giác tự hào: “Diều tao xa hơn diều mày kìa!”.

Nhưng cánh diều cuộc đời của mỗi gương mặt trẻ thơ gầy gò và đen đúa sẽ bay tới đâu? Dây diều cuộc đời chúng tôi ai sẽ giật? Làm sao chúng tôi biết được khi mà mơ ước trẻ thơ chỉ là con diều thực tại, căng dây và no gió. Và gió trên đồng vẫn thổi mênh mông!

Năm tôi lên chín, gia đình tôi chuyển đến một nơi khác để anh em tôi có điều kiện học tiếp. Một thị trấn xa xôi, tươi đẹp đang chờ tôi, ở đó sẽ có mái trường mới, thầy cô mới, bạn bè mới. Tôi ngước nhìn lên nhà nội, hình ảnh mái nhà bắt đầu xa dần, ánh đèn le lói nhỏ dần, nhỏ dần và mất hẳn.

Bầu trời quê bắt đầu trở tối, phía sau tôi bóng đêm xâm chiếm dòng sông, cánh đồng, phủ lên từng ngôi nhà và phận người nơi đó.

Sự tiếc nuối bao trùm tâm hồn trẻ thơ của tôi. Nhưng phía trước là tương lai, tôi sẽ bước tiếp để thành một con người mới. Trong sâu thẳm tâm hồn, tôi vẫn mang bóng hình quê nội, vị đất, hương lúa và nghĩa tình của bao con người nơi đó. Dù tôi có là ai, dấu chân có ở nơi đâu thì tôi vẫn là đứa con của vùng quê ấy, dẫu có chết đi vẫn về với đất mẹ mà thôi!

Tuổi học trò và những ngày tháng không quên

Written by Thanh Thúy on . Posted in Tin tức

Tôi cũng không thể quay lại quãng đời học sinh lần thứ hai được nhưng tôi biết được niềm hạnh phúc ẩn thật sâu trong trái tim tôi. Bởi vì tôi là một học sinh, tôi đã có những ký ức buồn vui cho riêng mình.

Nắng hạ. Những tia đầu tiên ánh lên trang vở còn chưa khô màu mực. Và ẩn đâu trong những tàn lá xanh ấy, có những nàng vũ công dần xòe chiếc váy đỏ rực của mình ra, như một điệu ba lê trong bản nhạc ve sầu du dương.

Đôi mắt tôi chợt thoáng nhuốm màu buồn, một mảng màu nhẹ thôi mà không hiểu sao khóe mắt cứ rưng rưng…

Tôi lắng mình xuống, dường như tôi nghe văng vẳng đâu đây một bài hát chia tay mà chú ve sầu ngoài khung cửa đang cất lên.

Sắp đến rồi! Sắp chia tay thật rồi sao!

Tôi còn nhớ rõ từng giọt nắng mùa thu hôm nào phủ nhẹ trên vai ngày tựu trường. Ấy, tôi tưởng dường như nó vừa mới xảy ra hôm qua thôi. Một cái chớp mắt, là dòng thời gian cứ xoáy liên hồi.

Chút gì đó hiện lên trong đầu tôi, những kỷ niệm mà bạn bè đã trao tặng tôi… Ngày mà các bạn cho tôi nụ cười đầu tiên thực sự vui vẻ của năm học cuối dưới mái trường trung học cơ sở, là một ngày tôi phóng nhanh chiếc xe đạp qua phố, rồi chợt nghe tiếng gọi: “ Ê Việt, vô ăn kem nè!”.

Kể từ khi chuyển trường về đây, thật sự tôi chưa bao giờ có cảm giác gần gũi với bạn bè như thế cả. Trưa hôm ấy đầy nắng nhưng vị kem mát lạnh cứ hòa quyện cùng những cảm xúc dâng trào trong tôi.

Vị kem của tình bạn đọng mãi trên đầu lưỡi cho đến tận bây giờ, rồi bỗng tự hỏi mình: “ Nụ cười của tình bạn ngọt đến thế sao?”.

Rồi ký ức ùa về trong cái ấm áp của ngọn lửa trại bập bùng. Cả lũ giành ghế, giành qua giành lại để có cái chỗ ngồi xem văn nghệ. Hết văn nghệ cũng là lúc nửa đêm. Bọn con trai thì nằm trong trại ngủ đủ kiểu, muôn hình vạn trạng tư thế nằm.

Tuoi hoc va nhung ngay thang khong quen

Con gái thì cứ ngồi đó cười, lén lút chụp hình lại rồi lâu lâu lấy ra chọc quê. Còn tôi và một số đứa thì không tài nào ngủ được, đi dạo xung quanh sân trường tới gốc cây bàng đằng xa tối om.

Tôi còn nhớ như in cả những đêm ánh trăng phủ lên đồng cỏ bao la, tôi và lũ bạn đi bắt đom đóm. Và lần nữa, tôi lại gặp cái trò dọa ma ấy mà bây giờ là giữa đồng vắng. Tôi chết ngất mất thôi nếu như tụi nó không sớm tháo mặt nạ ra.

Mà chuyện chưa kết thúc, bắt xong rồi lại tranh cãi nhau về cách chia đom đóm, là định mệnh hay sao ấy chứ mỗi lần chúng tôi bắt đom đóm đều là số lẻ, còn nhóm tôi thì lại 6 người.

Vậy làm cách nào chia đom đóm đây? Chúng ta chia ra thành từng cặp oẳn tù tì, rồi cứ thế cho đến khi tìm được quán quân thì quán quân sẽ được lấy con đom đóm dư ngoài số chẵn đó.

Sao chỉ có mỗi con đom đóm mà không nhường lại tranh giành. Nghĩ mà bật cười cái tính trẻ con lúc ấy. Và giờ đây, chợt nhớ lại rồi chợt khóc, khóc vì vui mà cũng vì buồn.

Những ngày ấy mình muốn giữ chặt trong tay, muốn lắm chứ, nhưng sao “ cơn sóng” thời gian cứ xô nó ra xa dần dần. Nhưng khóc để làm gì nữa chứ? Sao không cười để trong tâm trí mình có thêm nhiều ký ức vui nữa!

Dù là thời gian trôi không quay trở lại, cũng như mùa hạ trôi rồi mùa hạ khác sẽ đến chứ mùa hạ ấy không hề quay về.

Tôi cũng không thể quay lại quãng đời học sinh lần thứ hai được nhưng tôi biết được niềm hạnh phúc ẩn thật sâu trong trái tim tôi. Bởi vì tôi là một học sinh, tôi đã có những ký ức buồn vui cho riêng mình.

Dù thế nào đi nữa, tôi cũng sẽ thật tự hào về những kỷ niệm, ký ức ấy. Nó sẽ là hành trang cho tôi mai này trên đường đời. Để mai này nhìn lại thời học sinh, lại thấy ấm lòng hơn vì mình đã nhận được sự cảm thông, sự chia sẻ từ những người mà mình từng xa lạ.

Và tôi sẽ vững lòng hơn, cười nhiều hơn nữa vì tôi đã có tình bạn mà tôi sẽ mãi khắc ghi. Sẽ không có một “ cơn sóng” thời gian nào xô đi được cả. Đó những kỷ niệm vĩnh hằng!

Tương lai sau 20 năm trong mắt của học sinh lớp 9

Written by Thanh Thúy on . Posted in Tin tức

Với đề bài: Đề bài yêu cầu tưởng tượng và viết một bức thư cho người bạn học cũ trong lần về thăm trường sau 20 năm. Một học lớp 9 đã làm một bài văn khá sáng tạo khiến giáo viên cũng phải bật cười và đưa ra nhận xét “Bài viết cô em ngoài sức tưởng tượng của cô”.

Gần đây mạng xã hội đăng lên một bài văn khiến cư dân mạng phải bật cười khi đọc nó vì sự tưởng tượng hài hước của cậu học sinh này.

Đề bài yêu cầu tưởng tượng và viết một bức thư cho người bạn học cũ trong lần về thăm trường sau 20 năm.  Bằng sự sáng tạo độc đáo, học sinh này đã khiến cô giáo phải bất ngờ, đưa ra nhận xét “Bài viết cô em ngoài sức tưởng tượng của cô”.

Nguyên văn như sau:

tuong lai 20 nam sau trong mat hoc sinh lop 9

“Mặt trăng, 12 tháng 6 năm 2033

Khánh thân mến !

Tớ viết thư này trước hết là để hỏi thăm cậu, cậu dạo này có khỏe không? Cuộc sống của cậu như thế nào? Có gì đặc biệt không? Nghe nói vẫn chưa có vợ à, phải cố gắng lên, sắp 40 rồi đấy.

Tớ dạo này vẫn khỏe, cuộc sống của tớ rất tuyệt vời lắm. Cậu có biết thành phố thứ 3 trên mặt trăng không? Tớ có một biệt thự ở khu ngoại ô trên ấy, hàng năm cứ cuối hè tớ lại lên đấy chơi cùng với gia đình, nhắc mới nhớ, tớ cưới vợ được gần một năm rồi. Vợ tớ xinh lắm, mặt không tì vết. Gia đình tớ sống rất tốt. Hiện tại, tớ đang trên phi cơ riêng bay sang Anh để tiếp xúc cùng các đại biểu cấp cao của Liên Hợp Quốc.

Cách đây ba hôm, khi đang trên đường sang Mĩ để giải quyết một số việc quan trọng và nhận giải thưởng Nô-ben về hòa bình, tớ có dừng lại ở Hải Phòng – nơi mà hồi nhỏ anh em mình còn học ở đây. Tớ về chính ngôi trường Trần Phú từ thuở nào, ngày nay nó đã được tu sửa lại khang trang hơn và được dát toàn bộ bạch kim ở khắp trường.

Không những thế, nó đã được đưa lên trên không, cao hơn 100m so với mặt đất để mở rộng chỗ ở cho người dân. Khi bước vào trường, tớ mới phát hiện ra hiệu trưởng ở đây chính là Hiền Thảo – một trong những người bạn đã học chung với anh em mình trong bốn năm cấp hai.

Cậu ấy giờ đã khác, với vị trí hiệu trưởng, cậu ấy chín chắn, cứng rắn hơn nhưng vẫn đầy tình cảm và tình yêu thương ấy. Cậu đón tiếp tôi với sự niềm nở, tự hào kể cho tôi về những việc cậu đã làm nào là các dãy nhà đã được tăng lên thành sáu tầng, được lắp cầu thang máy, được xây thêm khu liên hợp, khu thể thao có thêm bề bơi, sân bóng đá, bóng rổ, sân tenis, bãi giữ xe,…

Ngoài ra, tớ thấy được mới vài điểm quen thuộc trong khuôn viên trường, đó là cây hoa sữa trước cửa lớp mình, nó đã cao hơn, to hơn. Tớ vẫn nhớ hồi anh em mình học thể dục, vì trời nắng nên lại chạy ào về gối cây này tránh nắng, đứa này tranh đứa kia, bàn tán rôm rả để rồi bị trực ban nhắc hay cái lần thằng Hùng, thằng Phát thi nhau trèo cây để xem ai giỏi hơn ai, cuộc thi chưa kết thúc, thì bảo vệ đuổi, chạy tóe khói khắp trường để rồi bị bắt lên phòng bảo vệ.

Đang xao xuyến vì những kỉ niệm, đột nhiên có một giọng nói khàn khàn, nhưng đầy sự trìu mến, gọi: “Trường Ân đó hả em?”. Tôi ngờ ngợ rồi quay lại. Hóa ra đó chính là thầy Nguyên, Khánh ạ. Thầy bây giờ trông đã già hơn hẳn. Đầu thầy đã không còn tóc, bóng loáng rồi đột nhiên, tôi xúc động đến tột cùng – Thầy Nguyên đây ư ? Người thầy đã dạy tôi đây ư?

Trời, thầy giờ già quá, người đã dạy cho tôi cấp hai và cũng là người đã dành hơn bốn thập kỉ để cống hiến cho giáo dục nước, nhờ thầy, bao thế hệ đã lớn lên, trở thành những trụ cột, những người đi xây dựng đất nước, là người cống hiến thầm lặng… Ôi, chả có nhẽ mái tóc của thầy đã ra đi cùng với sư cống hiến ấy. Khi nghĩ về những điều đó, Khánh ạ, tớ chỉ chực bật khóc. Thầy quá tận tâm với nghề, cống hiến hết mình.

Thầy giờ là một ông lão ngoài bảy mươi cũng về thăm trường rồi tình cờ gặp tôi… Tôi dìu thầy ra ghế đá, nó đã được lắp đặt thêm một bộ tản nhiệt nên mặc cho trời hôm ấy nóng hơn 30 độ, tôi và thầy vẫn thoải mái ngồi nói chuyện… Tớ hỏi thầy rất nhiều, và cũng tự hào kể ra những thành tựu mình đã đạt được nhưng không quên cảm ơn thầy vì những công lao như biển cả của thầy. Nhìn thầy, tôi lại nhớ về những kỉ niệm với thầy, như lần thầy cho tôi và lũ bạn kiểm tra 15′ một bài cực dài nhưng rồi lại không thu khiến cả lũ lăn đùng ngã ngữa, nghĩ đến đó, tớ và thầy lại bật cười.

Mặc dù không muốn, nhưng cuối cùng cũng phải rời đi, tôi chào thấy, từ biệt Hiền Thảo, rồi hẹn một lần khác gặp sau. Buổi chia tay ấy đầy xúc động, rồi tớ lên phi cơ bay đi, ngó lại, tớ thấy được bóng dáng của thầy mờ dần, nhỏ dần rồi cuối cùng biến mất sau làn mây làm tôi lại suy nghĩ viển vông.

Tớ chỉ viết đến đây thôi. Cho tớ gửi lời chào đến gia đình của cậu và chúc cậu gặp thành công trong mọi mặt cuộc sống”.

Ngay sau khi đăng tải bài văn này khiến dân mạng rất thích thú và không khỏi phì cười bởi trí tưởng tượng phong phú của tác giả.

Những bài văn xúc động nhất về mẹ

Written by Thanh Thúy on . Posted in Tin tức

Những bài văn dưới đây không những được điểm mười mà còn khiến người đọc không khỏi xúc động khi đọc chúng.

Bài văn điểm 10 của thủ khoa Ngoai thương

Đó là bài văn từ khi còn là học sinh lớp 6 của thủ khoa đạt điểm tuyệt đối 30/30 của ĐH Ngoại thương 2010 – Tăng Văn Bình.

nhung bai van xuc dong nhat ve me

 

Trong kỳ thi môn Ngữ văn lớp 6 năm 2003 của trường THCS Lý Nhật Quang (thị trấn Đô Lương, Nghệ An) cô giáo chủ nhiệm đã ra đề thi như sau: “Em hãy kể về người mẹ kính yêu”.

Bài văn của Tăng Văn Bình làm đã đạt điểm 10 với lời phê: “Cô tin ở em. Tương lai tươi sáng đang chờ đón em. Cố gắng lên Bình nhé!”. Lời phê của cô giáo đã trở thành hiện thực khi ngày hôm nay, Bình trở thành thủ khoa ĐH Ngoại thương, đạt 30/30 điểm.

Những dòng văn xúc động trong bài viết này: “Tôi sinh ra đã không thấy được mặt cha. Đó là sự tổn thương rất lớn. Tuy vậy, nhưng mỗi khi ở bên mẹ, tôi cảm thấy thật hạnh phúc. Năm tôi lên một tuổi, mẹ tôi phải đi làm thuê để kiếm tiền nuôi gia đình. Nào là đóng gạch, cuốc mướn… mẹ làm hết. Nghĩ đến đây mà tôi rưng rưng nước mắt. Số mẹ tôi thật khổ! Mẹ làm vất vả đến như vậy mà vẫn không đủ ăn nên mẹ phải đi làm nghề dạy trẻ. May mắn lắm mẹ mới xin được vào một nơi ổn định.

Bàn tay mẹ tần tảo, đầy những vết chai sần. Đôi mắt thì quầng đen vì làm việc vất vả. Nhưng tôi biết, vào những ngày Tết trong khi mọi người dang vui đùa chạy nhảy thì mẹ lại ra ngoài vườn lặng lẽ ngồi khóc. Những giọt nước mắt chứa đọng tâm hồn trong sáng, chung thủy của mẹ”.

Bài văn của con gái bị mẹ bỏ rơi

Đó là bài văn của Nguyễn Thị Kiều Vân, một học sinh lớp 8 từng gây xôn xao dư luận. Không chỉ đạt điểm 10, bài văn còn nhận lời phê “Bài viết quá xúc động, cảm ơn con” của giáo viên.

nhung bai van xuc dong nhat ve me

Với đề bài “Hãy tả về một người thân trong gia đình”, tác giả bài văn viết chính về người mẹ ruột của mình. Hoàn cảnh của em khá đặc biệt khi em đã mất bố từ nhỏ và lúc 9 tuổi lại bị mẹ bỏ rơi. Thế nhưng, dù mẹ có bỏ Vân, Vân chưa bao giờ trách mẹ một câu, em biết mẹ có “nỗi khổ riêng” vì căn bệnh “hiểm nghèo” mẹ chẳng muốn làm phiền phức cho em nên mẹ đã bỏ nhà ra đi

Dù có cách xa mẹ, nhưng Vân vẫn nhớ y nguyên hình bóng của mẹ từ mái tóc cho khuôn mặt, làn da mẹ… Sống mỗi ngày Vân vẫn luôn mong ngóng mẹ quay về để em được tự tay chăm sóc bệnh cho mẹ, làm mẹ được vui lòng và không phải rơi những giọt nước mắt xuống vì em nữa. Thế nhưng, điều ước đó sẽ chẳng bao giờ thành hiện thực bởi mẹ của em đã mãi mãi rời xa em, đi đến một nơi nào đó không còn quay về căn nhà xưa nữa…

Bài văn giản dị nhận điểm 10 của cô bé lớp 6

Phạm Thị Thu Hà, một học sinh lớp 6, đã có bài văn xúc động đạt điểm tối đa, cùng với lời nhận xét “Bài viết có cảm xúc, rất tốt”.

nhung bai van xuc dong nhat ve me

Cùng chung đề tài về người mẹ, nhưng may mắn hơn Kiều Vân, Thu Hà được mẹ quan tâm từng bữa ăn đến giấc ngủ.

Trong bài văn, Thu Hà viết: “Mẹ năm nay đã gần bốn mươi tuổi nhưng ai cũng nói mẹ già hơn so với tuổi, có lẽ vì gánh nặng cuộc đời chăng? Công việc của mẹ rất giản dị đó chính là làm ruộng. Sở thích của mẹ rất khác với mọi người, đó chính là làm việc. Mẹ có dáng người dong dỏng cao, nước da ngăm đen đã bị rám nắng, mái tóc của mẹ dài ngang lưng đã bị cháy nắng ngoài đồng ruộng, nắng chói để đem lại cho em một cuộc sống ấm no”.

“Thế đấy! Người mẹ thân yêu của em là như vậy đó, mẹ là một người rất yêu thương đứa con của mình. Em yêu mẹ lắm! Yêu mẹ rất nhiều”.

Dù lời văn giản dị, trong sáng nhưng được viết từ trái tim của người con yêu mẹ thật lòng, nên bài văn này nhanh chóng được đón nhận và chạm được vào trái tim người đọc.

Trường xưa ơi có bao giò trở lại

Written by Thanh Thúy on . Posted in Tin tức

Không biết rằng các bạn của tôi đôi lần đi qua trường cũ có ghé mắt vào lớp học ngày xưa hay không? Nhưng tôi thì sẽ không bao giờ quên được dù có xuôi ngược về đâu đi nữa.

Những cơn mưa đầu mùa và cái mùi hơi đất nồng nồng ở mũi làm cho tôi có một cảm giác kì lạ. Nhớ…nhớ lắm mùa hạ cuối cấp ba!

Có lẽ khi nhắc đến thời áo trắng, ai cũng có một ký ức đẹp, phút chốc thấy bâng khuâng và bồi hồi. Cái thuở chỉ biết ăn biết học, không phải lo toan cho cuộc sống bộn bề. Cái thuở thơ ngây và hồn nhiên như trang giấy trắng.

Nhớ lắm… Những ngày cuối tháng tư!

Đó là những ngày tôi phải chuẩn bị cho kì thi tốt nghiệp trung học phổ thông. Vất vả lắm nhưng vui vì còn được ngồi cùng lớp với bạn bè, được nghe những lời dặn dò chân tình của thầy cô, những lời chia tay xúc động cùng niềm hy vọng cả lớp cùng thi tốt.

Thế rồi, kì thi tốt nghiệp cũng đến, căng thẳng và hồi hộp. Ngày thi cuối cùng buổi chiều hôm đó trời mưa lâm râm…

truong xua oi co bao gio tro lai

Từng người …Từng người …bước qua khỏi cổng trường còn tôi cố nán lại một chút, đứng trên lầu hai nhìn xuống, nhìn lại từng dáng người, từng gốc cây, từng dãy bàn. Lòng tôi nao nao đến lạ kì…

Bây giờ, tôi đã tốt nghiệp đại học, bắt đầu bước vào đời. Thỉnh thoảng đi ngang qua ngôi trường ấy, tôi muốn dừng lại một chút để xem trường đã thay đổi như thế nào.

Thế nhưng cuộc sống tất bật cứ cuốn tôi đi theo dòng người hối hả. Rồi đôi lúc chạy xe trên đường, bỗng thấy những chiếc áo dài trắng tung tăng, những bạn học sinh trong bộ đồ đồng phục thể dục. Đúng là cái màu áo thể dục đó…Tôi lại nhớ vô cùng.

Bây giờ, mỗi đứa một phương, chắc khó có cơ hội tụ họp đông đủ. Mỗi người bây giờ đã có sự nghiệp và gia đình riêng. Mỗi năm cứ đến tháng tư, tôi lại thấy nhớ da diết. Nhớ ánh mắt hiền của thầy tôi ngày học cuối cùng và những kỷ niệm xưa lại ùa về như mới ngày hôm qua.

Không biết rằng các bạn của tôi đôi lần đi qua trường cũ có ghé mắt vào lớp học ngày xưa hay không? Nhưng tôi thì sẽ không bao giờ quên được dù có xuôi ngược về đâu đi nữa.

Hy vọng rằng các bạn học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường hãy cố gắng học tập và hãy tận hưởng khoảng thời gian đẹp nhất và đáng nhớ nhất của cuộc đời nhé. Bởi vì, thời gian sẽ không trở lại bao giờ…!